Steven Nguyễn đã rơi nước mắt khi xem video này

Từ “lủi thủi một mình” đến “hào quang rực rỡ” – hành trình 10 năm của Steven Nguyễn

Có những hành trình, khi nhìn lại, chính người trong cuộc cũng không dám tin mình đã đi xa đến vậy.

Hành trình 10 năm của Steven Nguyễn là một câu chuyện như thế – lặng lẽ, bền bỉ và đầy thử thách. Những thước phim ghi lại năm 2023 từng khiến khán giả không khỏi chạnh lòng: một nam diễn viên trẻ xuất hiện tại họp báo trong bộ trang phục giản dị, lủi thủi đứng một mình giữa đám đông. Ánh mắt khi ấy mang theo khát vọng, nhưng cũng phảng phất sự chênh vênh của một người vẫn đang đi tìm vị trí cho mình.

Hai năm sau, bức tranh ấy đã hoàn toàn đổi khác.

Tại buổi công chiếu bộ phim “Tử chiến trên không”, Steven Nguyễn không còn đứng lặng lẽ bên rìa nữa. Anh bước ra trong vòng tay yêu thương của hàng ngàn khán giả, đắm mình trong ánh đèn sân khấu, trong tiếng reo hò và sự công nhận mà anh từng không dám mơ tới.

Chia sẻ về bước ngoặt lớn của sự nghiệp trong chương trình Hàng xóm mới – tập 7, Steven trải lòng bằng giọng nói mộc mạc, chân thành:

“Nói chung là sau Mưa Đỏ này là một cái sự thay đổi khá lớn trong sự nghiệp của tôi. Tôi đi làm cũng 10 năm nay rồi, cũng lăn lộn, cũng đi quần chúng, rồi đi soát vé, nói chung là làm đủ kiểu. Và mọi người nhìn vô cũng thấy được là Mưa Đỏ mang tới rất là nhiều thứ khác.”

Có lẽ khoảnh khắc khiến anh xúc động nhất lại đến từ chính những người yêu thương mình – các fan. Một đoạn video do fan thực hiện, ghép lại những hình ảnh đối lập của hai thời điểm, đã khiến Steven bật khóc ngay tại chỗ.

“Hôm bữa coi được cái clip của mấy bạn fan làm mà chảy nước mắt tại chỗ luôn. Không biết làm sao.
Mấy bạn không biết tìm đâu ra cái clip hồi xưa mình đi họp báo, mặc một bộ đồ cũng bình thường, đi lủi thủi một mình, tới đó chụp hình trên backdrop rồi vô trong đứng một mình.
Rồi mấy bạn lồng nhạc luôn với buổi premiere hôm bữa… tự nhiên nước mắt chảy luôn, không hiểu.”

Đó không chỉ là nước mắt của hạnh phúc. Đó là nước mắt của một người đã đi qua quá nhiều hoài nghi, mỏi mệt và cả những lúc tưởng như bị lãng quên.

Steven thừa nhận, trong những ngày tháng ấy, anh thậm chí không dám nghĩ xa:

“Hồi xưa mình không dám nghĩ luôn. Mình không dám nghĩ tới là sẽ có một ngày có nhiều người thương mình như vậy…”

Từ một người đứng một mình trước backdrop họp báo, đến một diễn viên được khán giả gọi tên trong những buổi công chiếu đông nghịt – hành trình ấy không được tạo nên bởi may mắn nhất thời, mà bằng 10 năm kiên trì, làm nghề nghiêm túc và không từ bỏ niềm tin vào bản thân.

Và có lẽ, chính những giọt nước mắt ấy là minh chứng đẹp nhất cho một điều:
Hào quang, nếu đến sau những tháng năm lủi thủi, thì sẽ càng rực rỡ hơn bao giờ hết.

Similar Posts