Không Phải Bàn #42: “Quang Mưa Đỏ” Steven Nguyễn: Mê đọc sách, đi chơi một mình và không thích nhậu

Admin đã chuyển nội dung video phỏng vấn Steven Nguyễn trên kênh 28Unique sang dạng văn bản, dành cho những bạn yêu thích việc đọc, muốn chậm lại để chiêm nghiệm và suy ngẫm sâu hơn về những chia sẻ của Steven. Vì được chuyển thể từ ngôn ngữ nói, nội dung có chỉnh sửa nhẹ để dễ đọc và mạch lạc hơn, nhưng vẫn cố gắng giữ nguyên tinh thần và cấu trúc của hội thoại gốc.

Xin chào Không phải bàn, mình là Steven Nguyễn! 

Lần đầu tiên thì anh rất là áp lực, tại vì… à không, chưa tới khúc áp lực, khúc đầu là mình rất là háo hức; tại vì mình sắp được tham gia một bộ phim đề tài chiến tranh lịch sử, mình sẽ được giao vai một chiến sĩ cách mạng rồi anh hùng superhero đồ các kiểu á, kiểu kiểu vậy. Sau đó cái mình nhận được tin là à mình cũng đóng một bộ phim chiến tranh nhưng mà vai ở phía bên kia. Lúc đó rất là hụt hẫng, em hiểu không, mình phải làm tâm lý lại; nghĩ đây là một nhiệm vụ mà quân đội đã giao cho thì bằng mọi giá thì mình phải hoàn thành tốt nhất có thể.

Sau đó mình tìm hiểu sâu vào nhân vật của mình sắp thể hiện thì mình cảm thấy nhân vật này khá là đa chiều và thú vị; đây là một thử thách mới trong cái sự nghiệp diễn xuất của mình. Là anh có sợ bị ghét khi mà thể hiện nhân vật phản diện hay không hả? Anh cũng không có ngại về cái điều đó lắm. Tại vì khi mà mình thể hiện một nhân vật mà người ta ghét luôn á là có nghĩa là mình đã thành công về nhân vật đó; có nghĩa là mình đã ghi dấu ấn vào lòng khán giả rồi thì không có gì phải ngại hết. Nhưng mà con người của anh ở ngoài ra sao thì người ta biết, đâu sợ ghét.


Thật ra thì đối với anh thì cũng là một sự thành công. Thành công ở đây là anh đã thành công thể hiện đúng cái tinh thần mà tác giả muốn xây dựng cho nhân vật Quang này. Nếu mà ai có đọc tiểu thuyết Mưa đỏ thì mọi người sẽ thấy nhân vật Quang này không hẳn là phản diện; tâm lý không có một chiều, vẫn là một con người, vẫn có sự đau đáu, giằng xé nội tâm và vẫn có suy nghĩ của một con người; vẫn có lòng trắc ẩn, vẫn có tình yêu. Thì thật tâm anh thấy là cái yếu tố bên ngoài nó chỉ là một phần nhỏ thôi, không khiêm tốn đâu tại mình suy nghĩ vậy; cái ở ngoài chỉ là một yếu tố nhỏ thôi, cái quan trọng là anh đã thể hiện được đúng như hồi nãy anh đã chia sẻ. Đọc truyện đi, mọi người cũng sẽ có một cái nhìn khác về nhân vật Quang này; tại vì trong truyện sẽ khắc họa rất là rõ ràng về cái tính cách của nhân vật Quang này và cái câu chuyện của nhân vật Quang cũng được nói rõ hơn là tại do trên phim thời lượng không cho phép, không có thể nào mà tải hết được cái ý đồ của nhà văn Chu Lai đã muốn xây dựng nên một Quang như thế nào.

Thì đương nhiên lúc mà tham gia bộ phim, bất cứ bộ phim nào cũng vậy, mình cũng mong là bộ phim mình tham gia sẽ được thành công; lúc nào mình cũng hy vọng vậy. Nhưng mà để mà thành công như được bây giờ thì anh chưa nghĩ tới, không ai nghĩ tới. Anh bảo đảm trong ekip cũng chả nghĩ tới. Kiểu nhìn vô con số đó, anh em sẽ không nghĩ là “Oh wow nhiều tiền quá!”, không phải. Mà là căn cứ vô con số đó để anh em đo được cái tình cảm của quý vị khán giả đã dành cho bộ phim cũng như dành cho tất cả những anh em diễn viên.

Đó là một nguồn động lực dành cho anh em đối với những sản phẩm sau này, thì đương nhiên là mỗi ngày mình sẽ phải trau dồi bản thân nhiều hơn và mỗi ngày sẽ phải tốt lên. Giống như mình đã được mọi người yêu thích ở cái vai này rồi thì mình ỷ lại. Hay là mình làm bất cứ thứ gì; nói chung là mình vẫn cố gắng để nâng cấp bản thân mỗi ngày và cái hình tượng mà mình muốn hướng tới trong tương lai là một diễn viên đa năng, có thể cân mọi loại vai.

Áp lực hả; không, không, thấy vui; thấy vui thôi chứ có áp lực gì đâu. Chưa có chuyện gì để phải áp lực thì mình áp lực trước làm gì, vui trước đi đã. Chứ bây giờ mình áp lực là mai mốt là hết cơ hội vui luôn đó. Chuyện áp lực tới cái là mình áp lực tiếp luôn, không có vui nổi thì giờ vui trước đi đã.

Xét lý lịch ba đời của diễn viên là có mà, có, xét kỹ càng hết á. Tất cả mọi người ai cũng được xét lý lịch ba đời như thế nào rồi thì mới bắt tay vào ký hợp đồng. Cái điều gì ở mình đó, hên, thật sự anh cảm thấy anh rất là may mắn. Tại vì anh biết là có nhiều option. Tại cái lúc casting là anh biết có nhiều option nhưng mà mình may mắn. Và kiểu anh không biết sao, không có giải thích được nhưng sau này chị Huyền có tâm sự với anh là em là do các cụ chọn. Còn các cụ chọn như thế nào thì chị không nói, anh không biết.

Phóng viên (PV): Bên cạnh cái sự may mắn, anh có khi nào anh nghĩ là nó cũng là một phần nhờ cái hành trình mà 10 năm mình đã cố gắng, mình đã thể hiện qua những bộ phim khác; thì đâu đó những cái ekip đó người ta có nhìn thấy một cái sự phù hợp nào đó trong mình chứ nó không chỉ đơn thuần chỉ dừng lại ở câu chuyện may mắn?

Bản thân anh cũng thấy là may mắn thôi tại vì hôm đó anh đi casting với lại một tâm thế, một tâm trạng không phải là tốt nhất. Trước đó là anh phải quay cả đêm, xong sáng hôm đó anh phải bay ra Hà Nội, đang rất là mệt mỏi và anh phải tới Điện ảnh Quân đội để cast luôn. Và vô thì mình cũng chưa có được cast liền, cũng phải đợi Đình Khang cast. Lúc đó anh cast là Đình Khang đang cast này; rồi anh cast xong, cast thử đi thử lại rất là nhiều lần nhưng mà anh cảm giác là anh diễn không tốt. Thật sự bản thân mình cảm thấy là mình diễn không tốt, chị Huyền cũng không ưng, thì thôi; thì về, buồn quá, khóc với lại quản lý quá trời. Nhưng mà một thời gian sau đó thì đậu vai. Nghe tin đó trong sự bỡ ngỡ bàng hoàng tột độ luôn á. Ủa sao đậu được vậy? Với lại một cái nữa, anh rất là mập, anh 75kg. Sau bây giờ anh còn 68kg nhưng mà trong phim là anh chỉ có 70-71kg thôi. Nhưng mà cái số ký trong phim nó cũng chưa có phải là số ký mà anh mong muốn, anh hoàn toàn có cơ sở là nghĩ mình rớt chứ.

Anh và Hoàng thì là chung một quản lý, còn Khang thì là sau này, khúc đó thì chưa có vào công ty. Thì biết làm việc với Hoàng thôi, còn Khang thì nó cứ lóc chóc lóc chóc chạy vòng vòng vậy đó, coi nó như thằng em thôi. Ý là Hoàng có biết hay không thì anh không biết nhưng mà bản thân anh anh không biết gì hết. Ngay từ lúc casting lên là giao cho anh cái cảnh mà mọi người thấy anh trên phim ở trận đánh lộn á, cái lúc đó là hai người lính đánh vậy đó. Anh cast với một bạn nữa thì anh chỉ nghĩ là hai người lính kiểu trong một xích mích nội bộ đồ này kia. Ý là tâm thế mình vẫn là ở phía bên ta, mình sẽ làm một chiến sĩ ở phía bên ta nhưng mà do xích mích nội bộ nên mới ẩu đả như vậy đó. Thì đâu biết gì đâu à, lên thì cứ cho gì cast cái đó thôi. Rồi cast thêm một cái đoạn là đưa Hồng đi ra ngoài thì lúc đó anh chỉ nghĩ là đưa một cô gái dân dã dân thường nào đó với một đứa bé chắc con cổ đưa đi thôi. Rồi kêu cổ rồi nhìn ánh mắt đắm đuối, anh còn giữ cái đoạn clip cast nè, nhìn nó chuối hột lắm.


À thì lúc sau đó, xong xuôi rồi chuẩn bị trong cái khâu chuẩn bị đi tập luyện thì có tập luyện chung với nhau thì cũng bàn là mình sẽ như vầy… Anh với Hoàng bàn rất nhiều. Thật sự nếu mà cho ý tưởng của anh với Hoàng vào phim thì phim này sẽ thành một phim siêu anh hùng em hiểu không, một phim Marvel luôn chứ không phải là phim chiến tranh nữa. Cho nên là đạo diễn cắt hết trơn. 

PV: Ví dụ đi, ví dụ đoạn nào anh muốn đưa vào? 

Cái đoạn là sẽ có khúc anh sẽ đẩy Hoàng lên vai rồi anh thảy lên trời, anh chụp cổ, đập xuống đất cụp. Anh xin cảnh đó đâu cho; tại vì phim này là phim chiến tranh chứ không phải phim Marvel, kiểu vậy.

Hai anh đánh nhau thì là đã có sẵn trong kịch bản rồi mà những cái đòn đánh ở trong đó đó, những đòn đánh ở trong cái bài đánh đó là tụi anh xin thêm, mỗi thằng xin thêm cả 10 đòn á. Nhưng mà đi ra ngoài bối cảnh lúc mà thực hiện thì đã cắt rất là nhiều, cắt bớt nhiều lắm rồi. Nhưng mà tụi anh vẫn phải quay cái cảnh đánh chỉ có vài phút trên phim thôi mà là tụi anh quay từ trước Tết, nghỉ Tết rồi qua Tết quay tiếp. Thật ra là tụi anh không có quay liên tục một cái bài đánh, một cái bài đánh dài tụi anh sẽ không quay liên tục mà tụi anh sẽ cắt ra đánh khoảng hai ba đòn thì tụi anh sẽ quay thật kỹ và diễn thật kỹ hai ba đòn đó để cho những cái động tác nó chuẩn nhất và nó đẹp mắt nhất có thể. Em nghĩ đi, một bài đánh cỡ một trăm mấy chục đòn nhưng mà một lần quay thì một lần quay chỉ có hai ba đòn thôi. Thì em nghĩ một lần quay hai ba đòn đó đâu phải quay một lần là lấy; thì cũng phải quay tới quay lui cũng phải 5-6 lần hoặc có khi tới 10 lần, một đêm 5-6 tiếng đâu có đủ quay đúng không. Thì nó phải kéo dài như vậy thì mới có những cái thước phim mà đánh đẹp cho tụi em coi.


PV: Rồi nếu mà trong cái hoàn cảnh đó không phải là Quang mà là Steven, thì anh sẽ làm gì? 

Nếu mà trong hoàn cảnh đó không phải là Quang mà là Steven thì Steven sẽ cầm súng chiến đấu với thằng Quang chứ đâu phải đứng bên kia chứ trời? Chỉ có thằng Quang mới đứng bên kia thôi, hiểu không? Tôi có huy hiệu Bác Hồ rồi, tôi nhắc em!

Ừ, đứng ở góc độ của anh thì anh thấy Quang là một người vừa đáng thương, một người vừa đáng trách. Đáng thương là tại vì Quang không được lựa chọn nơi mình sinh ra. Xét cho cùng Quang cũng chỉ là một con người thôi; một con người được sinh ra tại nơi đó, vào thời điểm đó. Anh ta vẫn có những cái lòng trắc ẩn, những cái sự trăn trở, những cái cảm xúc vui buồn và dằn xé nội tâm về những cái thứ mà anh ta đã từng cho là đúng. Anh thấy hình ảnh của Quang được tác giả Chu Lai mượn để thể hiện lên số phận của những người trẻ bị cuốn vào guồng quay của chiến tranh; anh thấy vậy.

Vậy thì nếu mà nhân vật này viết cho mình một cái trang nhật ký, anh nghĩ là nhân vật đó sẽ viết ra được những cái dòng gì, Quang viết cái gì thì anh không biết. Anh không đủ cái kiến thức để biết để phân tích tâm lý của Quang sẽ làm gì và viết gì; nhưng mà anh biết một cái điều đau đấu trong người Quang muốn thực hiện, em nghĩ ra gì?

PV: Biết tên Hồng. 

Ừ, chính xác; nhờ người hỏi tên Hồng. Quang hỏi Hồng, Hồng chẳng trả lời.

PV: Một tháng bộ phim chiếu đã đạt được những cái doanh thu rất là tốt, những cái hiệu ứng rất tốt từ khán giả. Anh nghĩ lại thử xem nếu lúc đó mà anh kiên quyết anh không vào vai Quang, bây giờ cảm xúc của anh như thế nào khi mà thấy bộ phim mà mình từng có cơ hội được đóng có một cái hiệu ứng tốt như thế?

Thật ra thì nếu như mà lúc đó anh không có, tại vì anh không biết trước; ngay tại thời điểm đó mọi người nhận vai cũng chả ai biết trước là bộ phim sẽ được đón nhận một cách mãnh liệt như vậy, lúc đó không nghĩ. Thì cũng xem là một bộ phim bình thường kiểu mình chỉ là không có duyên với bộ phim này thôi. Nếu như mình không nhận mà bây giờ thành công như vậy thì ừ thì mình chúc mừng, có hơi tiếc. Còn nếu như mà mình biết trước thì mình sẽ tiếc dữ. Đâu ai trên đời này biết trước được đúng không? Thì nói chung là anh đón nhận mọi việc bằng cái sự hoan hỷ thôi. Thí dụ bây giờ mình không được là coi như mình không có duyên. Chứ không phải là hồi trước không nhận bây giờ thành công thì mình lại nói không tiếc là xạo, nhưng mà có tiếc thì có, nhưng mà không tới nỗi nào.

Nếu mà nói về bước ngoặt thật sự bùng nổ trong 10 năm hành trình của mình thì đây, Mưa Đỏ này, là một bước ngoặt khá là lớn đối với sự nghiệp của anh. Nó làm cho mọi người cả nước luôn, có thể là cả nước đã xem Mưa Đỏ, thì cũng đã biết qua vai Quang của anh. Thì nói chung là anh rất là hạnh phúc và tự hào vì điều đó.

PV: Cuộc đời của anh thay đổi ra sao kể từ khi Quang tới?

Thay đổi nhiều lắm em. Thì từ khi mình bước ra đường thì mình phải chỉn chu hơn một chút. Tại vì cũng có cái lần anh bước ra đường anh chưa cạo râu em, anh mặc quần xà lỏn, áo sát nách đi mua bánh mì, người ta kêu “Quang!!!”. Người ta thích là thích cái kiểu vậy đó; mình phải chỉn chu, mình phải đàng hoàng em biết hông, chứ không thể nào mà lôi thôi như ngày xưa. Có anh tự nhận xét ngày xưa anh là hơi đơn giản trong cái việc mặc đồ của anh; anh muốn mặc cái gì thoải mái nhất thôi. Còn bây giờ thì mình sẽ phải chỉn chu hơn, mình sẽ phải lịch sự hơn. À ngày xưa anh vẫn lịch sự nha em, giờ lịch sự hơn.


Cái quan điểm của anh nha: Mọi thứ, mọi cái chuyện không may hay là chuyện may mắn hay là bất cứ chuyện gì xảy ra trên cuộc đời của mình nó đều đã được sắp đặt trước rồi; cho nên là mình cứ vui vẻ tận hưởng cuộc sống này đi. Mọi thứ tới mình đón nhận bằng một cái niềm hoan hỷ là vui à. Chứ mình đừng có đoàn trước, không biết mai mốt sao, mệt lắm. Xong rồi tới cái lúc mà cuộc đời mình đã ấn định là ông trời đó, ông trời sắp xếp cho mình gặp một chuyện xui đi, mà ở ngay tại thời điểm này mình chưa có bị xui mà mình cứ lo sợ mai mốt mình bị xui, mình cứ lo, lo, lo cho tới lúc mình bị xui thì trước sau mình cũng bị thôi; bị xui rồi lo, lo, lo, lo tiếp. Thì thay vì lo, lo, lo, lo, lo thì từ cuộc này mình đừng lo cho tới khi gặp cuộc bị xui rồi mình tính tiếp. Đó là quan điểm sống của anh. Ngày xưa anh là một người rất là kiểu chấp niệm, kiểu chuyện chưa tới mà anh đã lo; anh không biết ngày mai mình phải như thế nào, anh luôn sống trong sự lo lắng, anh luôn sống trong sự mệt mỏi. Đương nhiên là anh sẽ cũng bình thường thôi, không tới nỗi nào mà cực đoan. Nhưng mà anh thấy như vậy mệt mỏi quá. Đến một ngày anh nhận ra là mình lo thì cái chuyện đó cũng tới, mà bây giờ mình không lo thì cái chuyện đó cũng tới. Thì thôi mình sống không lo đi, mình vui vẻ khúc này đi rồi tới đó mình tính tiếp, kiểu vậy. Không phải là mình không tính trước những cái trong tương lai của mình, mình không sắp đặt tương lai của mình. Mình sắp, ok; xong rồi mình để một bên, ok mình đã sắp như vậy rồi, tới đó mình làm như mình đã sắp rồi ngay tại thời điểm này.

Ai trong người mình đều có những cuộc chiến thầm lặng ở bên trong, nhưng mà cuộc chiến của anh nó sâu quá; anh cũng không biết là cái gì, anh cũng không thấy được đâu tại vì anh không muốn nó trỗi lên. Có những chuyện không vui anh không tiện chia sẻ; nhưng thay vì mình ngồi mình cứ ôm nó hoài, ví dụ chuyện qua rồi đúng không, rồi giải quyết xong rồi thôi, mình suy nghĩ gì hoài thì lâu lâu nó trỗi lên chút xíu. Giống vậy nè, em đang trên đường đi thẳng em gặp cái cột điện; thay vì em đứng em chửi cái cột điện giống như cái việc là em gặp một câu chuyện không vui, em đứng đó em Why? Tại sao chuyện đó xảy ra với mình? Giống như cái chuyện mà em đứng em chửi cái cột điện; thay vì em đứng chửi cái cột điện; em né vào bên, em đi thẳng tiếp, đúng không? Mình điều khiển những cái gì mà mình điều khiển được; còn những cái không điều khiển được thì next, cho qua thôi.


Có chứ, lúc nào gia đình anh cũng vậy mà. Ba mẹ anh lúc nào cũng ủng hộ anh trên con đường đi mà, chưa bao giờ ba mẹ làm khó hay là ngăn cản anh bất cứ cái thứ gì. Đó là một cái điều may mắn trong cả sự nghiệp của anh. Đôi khi cũng còn giúp đỡ anh những lúc anh khó khăn, còn luôn luôn ủng hộ anh, chưa bao giờ cản trở anh trong cái việc mà anh theo đuổi sự nghiệp này. Thật sự thì gia thế cũng không có khủng gì đâu em, bình thường. Còn yêu nghề thì dữ lắm thì có, đương nhiên là phải yêu nghề chứ. Bạn bè chung lớp anh thì kiểu người ta cũng không có theo đuổi cũng nhiều á; người ta cũng về quê hoặc là về nhà làm một công việc khác cũng nhiều á. Anh là một số ít còn ở lại để đi tiếp nha. Tại vì như em thấy anh vậy đó, anh cứ làm thôi, có việc thì mình làm còn không có việc thì mình kiếm việc khác mình làm. Mình không quá đặt nặng là cái việc là mình lúc nào cũng phải làm nghệ thuật. Có job thì mình cứ nhận mình cứ đi làm, còn không có job thì mình kiếm một việc khác có tiền mình làm. Đó là lý do mà anh đi soát vé vài ba năm ấy, soát vé rạp sân khấu.

Có bao giờ anh tự hỏi là tại sao mà mình lại yêu nó dữ lắm chưa? Có một cái lý do nào đó cụ thể cho việc mình yêu một cái điều gì đó không? Không có lý do! Thật sự khi đã yêu rồi làm sao mà có lý do được? Nhưng mà yêu nghề này thì không, anh thấy không có lý do, tự nhiên từ hồi đi học mà. Mới đầu là anh thích làm ca sĩ. Mới đầu lúc mà học xong lớp 12 là muốn đi đi hát tại vì cũng hoạt động văn nghệ giỏi lắm. Chỉ là mình thích đi hát đi vòng vòng. Có người ta idol anh thì có! Ai idol anh à? PV: Mấy bạn trong trường? Đúng rồi mấy bạn trong trường. Ừ thì cả trai lẫn gái thích anh mà tại anh cũng vui vẻ hoà đồng. Xong rồi tốt nghiệp xong rồi thì cũng không biết đường nào làm ca sĩ, xong rồi cũng bị nghỉ hết một năm không làm gì; lúc đó phân vân, xong rồi sau đó thấy trễ quá rồi đăng ký trường Sân khấu Điện ảnh học. Rồi học được một năm thì lại đi nghĩa vụ quân sự. Rồi sau khi đi nghĩa vụ quân sự về thì cũng quay về trường để học. Học xong rồi thầy cho vô sân khấu để đi xếp vé. Thầy cho vô để diễn mấy cái vai nhỏ nhỏ quần chúng chạy ra chạy vô, rồi tướng rồi này kia. Có lâu lâu có vai có thoại đúng không, chạy ra bị đâm cái là Á cái trời hết vai chạy vô. Đó, thì đó kiểu kiểu vậy. 


Nói chung là anh trong cái khoảng mười mấy năm anh làm nghề nó có nhiều cái cột, nó có khoảng 2-3 cái cột mốc để cho anh có những cái bước mỗi ngày một đi xa hơn. Thì đầu tiên phải nói là được bén duyên với những cái web-drama trước. Bi Long Đại Ca là giai đoạn 2 thôi, giai đoạn 2 sau khi mà anh tốt nghiệp. Giai đoạn 1 là mấy cái web-drama về học đường rồi đó. Thì lúc đó anh có duyên gặp được đạo diễn Bùi Tấn Hảo với lại Đinh Công Hiếu; thì 2 người đó hay làm web-drama thì cũng có mời anh một vài vai. Anh quay mấy cái web-drama đó dài dài dài dài cho tới vài năm sau thì anh đi thi Gương mặt điện ảnh; lúc đó là có anh A Tô anh chấm thi.

Cũng vô tình luôn, anh cũng không biết cái đó là một sự trùng hợp là cái phần thi của anh đó là anh chọn một cái trích đoạn ở trong phim Thập Tứ Cô Nương đó để anh cover lại. Thì ngay ngày hôm đó là anh A Tô chấm thi. Thì không biết như thế nào đó, anh về nhà anh cũng suy nghĩ là “Ây, ảnh chấm thi mình rồi thì mình nhắn tin cho ảnh đi’; mình nói chắc ảnh cũng biết mình diễn sao rồi thì thôi mình nói mai mốt ảnh bấm phim gì ảnh cho em cái vai nhỏ nhỏ nhỏ cũng được. Chưa kịp làm nữa, chưa kịp thực hiện nữa là ảnh đã nhắn anh mời. Anh nói là anh còn nhớ cái cảm giác đó, anh còn nhớ cái cảm giác mà lúc ảnh mời đó.

Lúc ảnh cầm cái kịch bản Bi Long đó rồi nói là “Anh sẽ mời em diễn một vai trong phim Bi Long”; thì anh cũng suy nghĩ là cái vai kiểu đàn em, thì lúc đó mình đang đóng đàn em, đàn em không à, đàn em nhỏ nhỏ cho mấy anh lớn như anh Hứa Minh Đạt hay đó, mình nghĩ vậy; mình sẽ đóng đàn em cho anh Hứa Minh Đạt hay sao đó. Xong cái, cái anh hỏi là “Anh ơi, em vai gì?”, cái ảnh nói là “Vai Bi Long”; mà trong khi là cái tựa phim là Bi Long Đại Ca. Anh với anh em anh ngồi á, anh cầm cái cuốn kịch bản mà anh vậy nè; anh không dám trả lời tin nhắn luôn, anh nhắn xong cái chữ đó là anh im mà anh run vậy nè, anh bấm mà anh bấm không nổi, đó vậy đó, cảm giác đó vậy. Thì đó là cột mốc thứ 2. 

PV: Bi Long cũng để đời đó anh ơi, giờ rất là nhiều người nhắc về cái vai đó luôn.

Đúng rồi, mọi người ra ngoài người ta kêu anh Bi Long không, bây giờ người ta kêu anh anh Quang. Đó, thì đó là cột mốc thứ 2 khi anh tiếp cận khán giả gần thêm chút xíu nữa; và Mưa Đỏ giúp anh đứng sát với khán giả luôn. 

PV: Đã ha, đã 10 năm là một cái hành trình rất là dài luôn hả anh?

Nhanh, bản thân anh thấy nhanh, nhớ ngày nào anh vừa tốt nghiệp xong rồi đụng tới bây giờ.


À có một điều chắc chắn là nếu mà không làm diễn viên thì anh sẽ mập; tại vì anh rất là yêu thích ăn uống, em hiểu không? Nếu mà không làm diễn viên thì anh sẽ ăn mỗi thứ 2 phần, phở thì sẽ 2 tô, tất cả mỗi thứ 2 phần; anh ăn bánh trung thu, bánh trung thu thì anh sẽ ăn 2 hộp 8 cái nếu mà anh không phải là diễn viên.

PV: Mấy bữa nay anh ăn bánh trung thu đã đời chưa? 

Bịnh luôn. 

PV: Giờ ăn nữa thì anh ăn không? Thì chút xíu nữa ăn nha, cảm ơn.


Anh rất là hạnh phúc khi mà có những bé fan như vậy. Như em nói là Lư Quân là theo anh tới nay cũng là 7, 8 năm hoặc hơn thì anh coi như là em trong gia đình vậy. Nói chung là không biết nói gì hơn ngoài từ là anh rất là hạnh phúc khi có những người đồng hành và hỗ trợ anh như vậy. 

PV: Và thời điểm bây giờ khi mà có nhiều người yêu thương mình hơn như thế thì hỏi thiệt là anh khi nào anh cảm thấy hơi bị choáng ngợp trước tình yêu của mọi người mà nó hơi đột ngột nhiều lên như thế?

Ngợp chứ em, hôm bữa có coi live không?

PV: Anh ơi hôm nào cũng có hết đó

Có coi live cái lúc mà bạn tặng anh cái miếng dán sốt không? Cái miếng dán sốt là hôm bữa bạn tặng anh miếng dán sốt là anh nói là anh sẽ sốt để anh dán miếng dán của bạn. Tại vì mọi người yêu thương anh nhiều quá chắc chắn anh sẽ sốt rồi. Nói vui vậy thôi chứ anh rất là mới đầu anh chưa quen hiểu không; mọi người tình cảm anh nhiều quá, mình sợ không thể nào mình đáp lại những tình cảm đó đầy đủ nhất có thể. Lúc nào mình cũng muốn là đáp lại tất cả mọi người luôn nhưng mà một mình thì chắc chắn là thế nào cũng sẽ sót; thì rất là mong những bạn nào những lúc mà gặp anh ở ngoài, anh không có thời gian để ở lại thì hãy thông cảm cho anh. Như anh đã chia sẻ đó, anh sẽ cố gắng hết sức để không làm cho mấy bạn kiểu bị hụt hẫng; tại vì tình cảm của mọi người dành cho mình cũng nhiều á. Nói chung là có cơ hội gặp các bạn thì mình sẽ cố gắng hết sức để giao lưu và làm cho mọi người vui.

Tại sao lại có cái tên Tiểu nha đầu hả? Không biết nữa tự nhiên nảy ra vậy. Tại vì mấy bạn hay kêu anh là cái gì chú đồ này kia thì anh nhớ mấy cái phim cổ trang Hồng Kông, Trung Quốc đó hay có cái chữ; mới đầu anh còn không nhớ cái chữ tiểu nha đầu cơ, anh còn nhớ là tiểu tiểu gì đó, tiểu gì em hỏi mấy bạn đi. Tiểu tiện nhân! Anh còn không nhớ chữ tiểu bảo bối, tiểu nha đầu kìa, anh nói đại à, anh nhớ cái tiểu tiểu cái gì; rồi anh chưa kêu tiểu nhân là hên, mấy con tiểu nhân.

Ý là anh có một cái tên FC mà kiểu anh muốn đặt là chữ Steam; là nó là sôi sục em hiểu không, bùng cháy lúc nào tụi anh cũng phải hừng hực hừng hực lên vậy đó, hiểu không, đó kiểu kiểu vậy. 

PV: Làm fan của mấy chú 34 tuổi là kiểu vậy đó hả?

Đâu có gì đâu, anh thấy là vui mà. 

PV: Thế thì tiểu nha đầu sao lỡ mà bây giờ anh đặt Steam mấy bạn không chịu, mấy bạn đòi là tiểu nha đầu?

Kệ mấy bạn chứ sao, bây giờ anh quyết tâm đặt là Steam. À nói chứ chưa mà, để coi trưng cầu ý dân coi sao.


PV: Còn chuyện mà mình được so sánh với Lee Min Ho thì anh thấy sao nè? 

Trời ơi ngại quá; thì anh thấy ngại thôi chứ đâu có sao đâu. Thì nói chung là mấy bạn thương, mấy bạn nói như vậy. Cũng không biết nói gì hơn; mấy bạn nói đúng rồi đó!

PV: Anh ơi anh biết sao không, trên phim á anh rất là ngầu nhưng mà ở ngoài á anh rất là nhây; sao ngộ hả, kiểu kiểu anh không sợ mất hình tượng ngầu lòi vậy hả? 

Bây giờ anh ngầu lòi chơi với ai, đúng không nè? Thí dụ nè, tổng đài nè. Thí dụ nè, hỏi anh gì coi?

PV: Anh không sợ mất hình tượng hả? 

Rồi bây giờ là qua cái mood nó nhây nè!

PV: Anh không sợ mất hình tượng hả? 

Trời ơi, hình tượng là cái gì chứ; kiểu vậy.

PV: Rồi thế thì rất là nhiều người thắc mắc là đâu mới là con người thật của anh; một con người ngầu lòi hay là một con người mà lúc nào cũng nhây và dưỡng khớp, đâu là con người thật? 

Anh linh động lắm em, tùy vào hoàn cảnh và trường hợp và môi trường lúc đó là như nào hiểu không; giống như ở trên bờ khác, dưới nước khác, kiểu vậy. 

PV: Anh có thấy cái này có phải là cái điểm thú vị nhất của mình không, cái sự đối lập giữa cái ngoại hình và tính cách đó? 

Anh thấy cũng bình thường.

PV: Vậy anh thấy cái gì ở mình là thú vị nhất hả? Nếu mà tự anh cảm thấy một cái điểm nào đó là mình thú vị nhất, mình thu hút nhất thì với anh nó là cái gì? 

Là anh thích giỡn lắm em. Giỡn, anh phải giỡn anh mới diễn được, kể cả diễn vai ngầu thì anh vẫn giỡn. Đúng không, cắt máy một cái anh sẽ giỡn. Anh thích đi làm với một cái tâm trạng vui vẻ, với một cái gọi là một cái mood năng lượng. Tại vì lúc nào mình cũng phải cần có năng lượng. Giống như nói chuyện với em như vậy là cũng cần phải có năng lượng. Mới vô mọi người vui vẻ hoạt bát kìa là anh thấy ok đó. 

PV: Cái sự nhây lầy của mình có khi nào khiến cho đạo diễn phải đau đầu ở trên trường quay không anh? 

Có chứ, trời ơi; đạo diễn cũng nhây lắm nhưng mà một thời gian à cũng nhây theo anh luôn, bình thường, phải chấp nhận cái chuyện đó, không có làm khác được.


PV: Bây giờ khi mà mình đã có một lượng fan nhiều hơn, mình đã có cái sự nhận diện nhiều hơn, đã có nhiều cái sự thay đổi trong cuộc đời mình; thì ngoài những sự thay đổi đó, thì ở anh điều gì mà anh sẽ giữ cho mình không bao giờ thay đổi? 

Nó là cái sự tẻn tẻn này nè, chính xác là như vậy luôn á. Dù mình có ở bất cứ… thường người ta sẽ bị áp lực hình tượng em hiểu không? PV: Bởi vậy em mới hỏi anh cái câu mà anh không sợ mất hình tượng hả? 

Ừ không, em thấy anh là em hiểu rồi. Người ta sẽ thường bị áp lực hình tượng mà người ta sẽ thay đổi bản thân của mình nó không đúng với lại cái tính cách của người ta để như nào đó trên phim mình ngầu thì ra đời mình cũng phải ngầu. Anh ưu tiên cái gì vui vẻ thì anh ưu tiên em hiểu không; cái gì thoải mái thì anh ưu tiên, cái gì vui vẻ thì anh ưu tiên; chỗ nào buồn thì anh né. Xin hãy hiểu giùm.

PV: Anh đã từng làm tổn thương ai bởi vì khi mà người ta buồn là anh né chưa? 

Nhiều lắm em, nhiều lắm; dù mấy bạn anh á kiểu ‘hôm nay nhậu đi, hôm nay cô đơn quá, nhậu hôm nay chia tay bạn gái buồn quá’ là nó không bao giờ nó buồn với anh được em hiểu không. Giờ nó cũng sẽ không đi nhậu luôn, anh sẽ đưa nó đi chỗ khác vui hơn hoặc là đi uống cà phê; tại vì anh cũng không thích nhậu.

PV: Rồi thì một ngày qua anh sẽ như thế nào, nếu mà anh không thích nhậu thì khi mà anh cần sự giải trí anh sẽ làm gì? 

Anh sẽ chơi đồ chơi, anh chơi Gundam, anh chơi những con robot lắp ráp lại từ những cái mảnh nhỏ; không thì anh sẽ đi cà phê, anh đọc sách hoặc là đi với bạn hoặc là đi một mình.


Nhưng nếu mà có cơ hội đóng thêm một bộ phim lịch sử nữa, anh mong muốn là mình sẽ được làm một chiến sĩ giải phóng, người anh hùng của dân tộc; anh sẽ giảm ký theo yêu cầu của đạo diễn, đạo diễn nha yên tâm. 

PV: Nhưng mà lỡ bây giờ là người ta vẫn, bởi vì anh đã diễn một vai phía bên kia chiến tuyến nó quá là hợp rồi, đạo diễn vẫn muốn anh một lần nữa vào vai bên kia chiến tuyến?

Anh sẽ năn nỉ đạo diễn: Đừng, đạo diễn ơi! Một lần là quá đủ rồi, một lần là quá đủ rồi; một lần là người ta nói mặt búng ra cái kia rồi!

Nguồn: 28Unique

Similar Posts